"Tướng quân," Hình Đạo Vinh ghé sát bên Trương Phi, hạ giọng nói: "Chúng ta mai phục lâu như vậy, binh sĩ đã sớm mệt mỏi rã rời. Nếu cứ kéo dài thêm vài ngày nữa, e rằng bọn họ đến đao cũng lười rút ra mất."
Thân hình hắn khôi ngô, vai u thịt bắp, tay lăm lăm một cây Tuyên Hoa đại phủ. Hắn vốn xuất thân là phủ binh vùng sơn cước, từng tiễu phỉ vô số ở dải Linh Lăng, quả thực cũng có vài phần oai danh.
Thế nhưng Trương Phi chỉ liếc hắn một cái, nhạt giọng đáp: "Ngươi cũng là kẻ cầm binh, há lại không biết 'quân lệnh như sơn'? Chúng ta đã trấn thủ mười một ngày, thời cơ chắc chắn chỉ trong vài ngày tới. Tiết xuân tuy se lạnh nhưng vẫn còn tốt chán so với cái nóng oi ả của mùa hè. Ráng nhịn đi."
Giọng điệu hắn lạnh nhạt, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự dò xét.




